Tôi mím chặt môi để cố gắng ngăn không cho dòng lệ lăn từ khóe mắt xuống

“Simon, em yêu anh.”

Không trả lời.

“Simon?”

Vẫn không trả lời.

Tôi mím chặt môi để cố gắng ngăn không cho dòng lệ lăn từ khóe mắt xuống, biển hiệu màu đỏ tươi trên hòm thư nhòe đi thành một đường mờ mờ ảo ảo.

“Simon,” tôi cố giữ cho giọng mình bình thường nhưng thực sự rất khó khi từ ngữ cứ thế tuôn ra. “Anh là người yêu của em mà.”

Simon hít một hơi cuối, ném điếu thuốc đi và dí nó xuống đất bằng mũi giày da màu nâu bóng loáng. Nhìn lên trời, anh ta thở ra một hơi thật mạnh.

“Em không phải là người anh cần.”

Tôi khoanh tay thật chặt, ấn móng tay vào cánh

tay trần.

“Anh xin lỗi, Rachel,” anh ta nói và nhìn nhanh về phía con đường. Nhìn mọi thứ chứ không nhìn tôi. “Anh đã làm lãng phí thời giờ của em. Em không phải là người anh cần.”

“Em không…” tôi hắng giọng và lặp lại, “không phải là người anh cần ư?”

“Đúng,” Simon đáp.

“Anh yêu người khác phải không?” Tôi hỏi, rất sợ khi phải nghe câu trả lời. “Có phải anh… Condotel Đà Nẵng Có ai đó khác rồi không?”

“Không,” anh ta nói, cuối cùng cũng nhìn vào mũi tôi. Vẫn không phải là mắt. “Nói thật. Chỉ là, anh đã nghĩ về chuyện đó và anh quan tâm đến em, thực sự là thế, nhưng em không hợp với anh. Chúng ta sẽ không thể cùng nhau đi đến cuối con đường.”

“Có lý do nào đặc biệt không?” Tôi không thể tin nổi vào những điều tôi đang nghe. “Em đã làm gì nào?”

“Em không làm gì cả,” anh ta nhún vai. “Một ngày, anh chợt tỉnh lại và anh biết điều đó. Anh nghĩ là chuyện chia tay tạm thời sẽ có ích nhưng…” 

Bạn là người đang có nhu cầu về Thế giới vậy hãy truy cập website của chúng tôi http://phukiennam.info để có thông tin hữu ích nhé !

Leave a Reply