Tôi đông cứng lại trong tia nhìn của cô ấy

Tôi đông cứng lại trong tia nhìn của cô ấy. Thế mà tôi đã nghĩ là không ai thấy. Tôi từ từ thò tay vào túi, lấy thanh kẹo ra và đặt nó lên quầy. Chris và Gail nhìn tôi chằm chằm, có vẻ không chắc lắm về điều đang diễn ra. Nhân viên bán hàng quét mã – tôi nghĩ tổng cộng là hai mươi lăm xu – và tôi trả tiền trước khi người quản lý hộ tống tôi vào trong cửa hàng. Người ta bảo hai đứa bạn tôi ngồi chờ bên ngoài.

Người quản lý đưa tôi đến văn phòng, bảo tôi ngồi xuống một cái ghế dựa đặt gần cửa. Cô ấy nhìn tôi chằm chằm và nói: “Ăn cắp là có tội”. Tôi bắt đầu run rẩy, nước mắt đã trào lên.

“Cô sắp gọi cảnh sát phải không ạ?” Tôi hỏi, giọng vẫn run.

“Không,” người quản lí trả lời. “Nhưng cô sẽ gọi ba mẹ em, và em sẽ phải giải thích dự án Vinhomes Thăng Long với họ chuyện gì đã xảy ra. Cô muốn em viết số điện thoại của mình ra đây và đợi cô.”

Tôi viết số điện thoại của mình ra một tờ giấy, sợ sệt đưa cho cô. Cô ấy cầm lấy và bắt đầu bấm số. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn xuống má. Tôi lau đi nhưng một giọt khác lại rơi xuống. Giờ thì tôi đã vượt quá xa cái gọi là biet thu Vinhomes Thang Long nghịch ngợm rồi. Nhìn cô ấy gọi điện quả là quá sức chịu đựng của tôi. Tôi chỉ còn biết chờ điều không thể tránh khỏi. Chờ, và chờ.

“Hình như không có ai ở nhà,” cô ấy nói.

Tôi thở ra, mình được cứu rồi , tôi nghĩ. Mẹ mình sẽ không biết chuyện này, và mình có thể giả vờ như nó chưa từng xảy ra.

“Cô muốn em viết ra giấy tên của em và ba mẹ,” người quản lý nói, chặn đứng cuộc hồi sinh của tôi. 

Nội dung bạn đang xem còn rất nhiều trong chuyên mục Giáo dục, nếu bạn quan tâm nhiều chủ đề hơn vui lòng truy cập http://phukiennam.info

Leave a Reply