Tôi cảm thấy bàn chân của mẹ đang giẫm lên chân tôi dưới gầm bàn

“Chà,” mẹ tôi nói, cười mỉm, “Dù có chuyện gì thì nó cũng là quá khứ rồi. Coldwater là một nơi đồ cũ hà nội rất tuyệt để bắt đầu lại. Cháu đã đăng ký các môn học chưa, Scott? Vài lớp kín chỗ rất nhanh đấy, đặc biệt là các lớp học nâng cao.”

“Nâng cao ạ,” Scott lặp lại với một tiếng cười thích thú. “Cháu không có ý làm cô phật lòng, nhưng mục tiêu của cháu không cao đến thế đâu ạ. Như mẹ cháu…”, cậu ta đưa tay sang bên cạnh, lắc vai mẹ mình bán màn hình máy tính cũ một cách hơi quá trớn, “đã sẵn lòng chỉ ra, nếu cháu vào được đại học, chắc chắn không phải do điểm số.”

Không muốn cho ai cơ hội kéo chúng tôi xa khỏi chủ đề những vấn đề trước đây của Scott, tôi nói: “Ôi, thôi nào, Scott. Cậu đang làm mình lo ngại đấy. Quá khứ của cậu tệ đến mức nào? Chắc không khủng khiếp đến mức cậu không muốn https://muare.vn/forums/ha-noi/smartphone-cao-cap.56/ kể cho bạn bè cũ nghe chứ?”

“Nora…,” mẹ tôi cất tiếng.

“Lái xe khi đang say xỉn? Ăn cắp ô tô? Cướp xe rồi phóng bạt mạng?”

Tôi cảm thấy bàn chân của mẹ đang giẫm lên chân tôi dưới gầm bàn. Bà chiếu sang tôi một ánh nhìn sắc lạnh ý nói, Con bị làm sao thế?

Tiếng ghế của Scott kéo lê trên sàn, và cậu ta đứng dậy. “Phòng tắm ở đâu ạ?” Cậu ta hỏi mẹ tôi. Cậu ta nới rộng cổ áo. “Cháu thấy hơi khó tiêu.”

“Trên cầu thang.” Giọng bà đầy vẻ ái ngại. Bà thực sự đang xin lỗi cho hành vi của tôi, trong khi chính bà mới là người bày ra cái buổi tối kỳ cục này. Người nào tinh ý một chút có thể nhận ra mục đích của bữa tối này không phải là cùng ăn một bữa với những người bạn cũ của gia đình. Vee đã đúng – đây là một cuộc xem mặt. Vậy thì, tôi muốn nói với mẹ tôi hay rằng: Scott và tôi ư? Không đời nào. 

Thông tin hữu ích bạn đang đọc có rất nhiều tại chuyên mục Công nghệ trong website http://phukiennam.info

Leave a Reply