Tiếng kêu lần này giống như mũi thủy châm chích vào huyệt nhân trung

Ngoài hiên, gió bắc luồn trong vườn cây xào xạc. Tiếng lộp bộp của sương đêm gõ vào tàu lá chuối. Gian ngoài tiếng ho khúc khắc của bà cụ như tiếng mõ nhà chùa. Người đàn ông trằn mình nghiêng người quay về phía người đàn bà.

– Anh nhỉ? – Người đàn bà gạn hỏi.

Người đàn ông thở dài:

– Nghìn bốn bơ muối, bao giờ thoát ở nhờ.

Cả hai im lặng. Họ nghĩ đến cảnh đồng muối bạc trắng, cái lưng áo vắt ra muối bạc thếch, chiếc xe thồ với hai chiếc bồ muối to như hai chiếc thùng phuy, đi khắp hang cùng ngõ hẻm, về đếm được vài nghìn bạc lẻ…

– Cư… cứu… em.

Mưa xối xuống mặt, xuống thân thể làm người đàn ông tỉnh lại. Tiếng kêu cứu của người đàn bà khắc khoải, thống thiết, khiến người đàn ông như đang mơ, quên đau đớn,, chồm lên lao về phía tiếng kêu, lập tức bị sụp ngay xuống. Sườn trái người đàn ông như có lưỡi dao thọc xiên thốn đến tận óc.

– Cứu… cứu…!

Tiếng kêu lần này giống như mũi thủy châm chích vào huyệt nhân trung, làm người đàn ông tỉnh hẳn, một tay đỡ sườn trái, một tay bíu từng nắm cỏ, hai đầu gối tì xuống đất, nhoai, trườn, rướn, đẩy từng mi-ni-mét. Hự! Ruột gan người đàn ông như bị xóc mạnh, buộc phải gục khuôn mặt dầm dề hốc hác xuống cỏ, nín thở chịu đựng. Không, nhất định không được nghỉ. Hình ảnh người đàn bà đang giãy giụa, sặc sụa dưới nước thoáng hiện trong đầu người đàn ông:

– Mình… ơi!

– Đây… đơ 
vinpearl da nang

Xem thêm bài viết trong mục Tin tức tại website http://phukiennam.info

Leave a Reply