Tại sao tôi lại không chứ

“Cậu làm ơn để tôi qua, được không?” Nếu như cô phải đấm, phải đá để tìm đường thoát khỏi nghĩa trang này, cô sẽ làm. “Tôi phải về nhà. Trừ phi cậu muốn tôi lại gặp rắc rối nữa.”

Anton nghiêng đầu xuống.

“Đừng tham gia diễu hành trong đội Septimus.” Cậu thì thầm nói.

“Gì cơ?”

“Đừng tham gia diễu hành trong đội Septimus.”

“Tại sao tôi lại không chứ?” Rebecca cảm thấy bị xúc phạm. Anton nghĩ cậu ta là ai mà dám nói với cô rằng việc gì cô nên và việc gì cô không nên làm chứ? Cô là người mắc bệnh hủi, một kẻ ngoại đạo, nên sự có mặt của cô trên xe diễu hành của đội Septimus sẽ làm bôi nhọ cuộc diễu hành này hay sao?

“Mình… chỉ là mình có một dự cảm không tốt về điều đó. Mình không thể giải thích.” Ánh mắt cậu như nhìn xoáy vào cô, dữ dội đến mức tưởng như điên dại. “Hãy nói với Marianne rằng cậu không thể tham gia được.”

“Cậu có điên không?” Cuộc diễu hành sẽ diễn ra trong vòng chưa đầy linh kiện máy tính cũ một tuần nữa. Chỉ đơn giản vì Anton đã mơ hồ có một vài “dự cảm không tốt” nào đó mà cô phải rút lời sao? Có lẽ là cậu ta lo gia đình Rebecca không có đủ tiền hay những quan hệ với một dòng dõi danh giá nào đó. Giá như cậu ta biết được cô thực sự là ai! Cô có đủ tư cách để tham gia cuộc diễu hành đó, cũng như Marianne và Helena. 
âm ly

Xem thêm bài viết trong mục Dịch vụ và Giải trí tại website http://phukiennam.info

Leave a Reply