Rasul nói cho tôi biết anh là bạn thân nhất của anh ta

"Chết tiệt, sao vẫn không gọi được." Amy tức giận gác đánh "phịch" chiếc điện thoại công cộng xuống, Rasul vẫn không chịu nhận điện thoại. Nếu không có Rasul thì không có cách nào bán xe nhanh được. Xem ra mấy ngày này phải đi ăn trộm cái gì đó khác vậy.

Khu phố này nằm cách xa trung tâm thành phố huyên náo, lúc nào bầu trời cũng xám xịt một màu, những ánh mắt nghi ngờ lẫn nhau. Đâu đâu cũng đầy rẫy cảnh bạo lực, cướp bóc. Những người nơi khác nếu không có việc đặc biệt thì chẳng buồn đặt chân đến chỗ này. Amy lang thang đầu phố mong săn được con mồi nào đó. Nhưng được một lúc thì thất vọng não nề vì một là gặp những kẻ còn nghèo hơn han, hai là những khuôn mặt quen thuộc.

Bỗng nhiên hắn thấy vai mình bị vỗ nhẹ. Amy giật thót người, quay đầu lại. Hóa ra là một thằng cha đóng bộ comple lịch sự, đeo kính râm, ăn mặc chỉnh tề ra phết. Amy thầm nghĩ, ở đây mà ăn mặc kiểu này thì đúng là chẳng biết sống chết là gì.

"Anh là Amy?" Giọng thằng cha này trầm và chậm rãi.

"Đúng, tôi đây. Tìm tôi có việc gì?"

"Là thế này, Rasul nói cho tôi biết anh là tai photowonder mien phi bạn thân nhất của anh ta." Thằng cha này nói chuyện rất nghiêm chỉnh.

"Ha ha… Ở cái phố này anh còn nói đến từ bạn cơ đấy. Rất thú vị. À đúng rồi, anh quen Rasul hả? Bảo hắn xuất hiện đi, tôi sắp chết đói rồi."

"Thế này, tôi là quan chức nhà nước, chuyên phụ trách về vấn đề tội phạm ở khu vực này. Loại người như anh và Rasul tuy không thể nói là ác độc, nhưng trộm cắp quanh năm ngày tháng cũng sẽ làm cho những người dân lương thiện sống xung quanh đau đầu. Nhốt các anh vào trong tù thì cũng chỉ mấy ngày sau là được thả. Mà hiện nay chính quyền đã phải đầu tư quá nhiều tiền vào nhà tù, lợi ích thu được quá ít. Vì thế tôi muốn có một cuộc làm ăn với anh." Thằng cha này mỉm cười nhìn Amy. 

Xem thêm bài viết trong mục Giáo dục tại website http://phukiennam.info

Leave a Reply