Nhìn cái dáng người thấp chủm

Từ một người đàn bà đầu tắt mặt tối, chân lấm tay bùn, cả cơ thể lúc nào cũng phảng phất mùi nắng, mùi gió, mùi rác, bà trở thành chủ doanh nghiệp trẻ. Trẻ đây là ám chỉ cái công ty mới ra đời của bà, chứ còn bà, vào cái tuổi ngoài 40, dù chưa chồng, nhưng đã có thằng con, ai lại đi sỉ nhục cái từ “trẻ” khi gắn lên người bà.

Ý thức được câu sống trên đời, phải biết mình đang ở đẳng cấp nào. Cái bà gánh đòn gánh đi mua ve chai dĩ nhiên làm sao sánh bằng bà chủ doanh nghiệp thu mua ve chai, thế là bà quyết định lên đời cho mình.

Nhìn cái dáng người thấp chủm, mập ú (là gần đây ăn nhiều lại không vận động nên mới mập lên, chứ trước đây thì ốm lắm), làn da ám nắng đen nhẻm của bà khoác lên người những bộ trang phục đắt tiền, lòe loẹt. Thay vì cái mùi rác vẫn thoang thoảng quanh bà lúc trước thì giờ đây chỉ toàn Gucci, Channel nhức cả mũi. Người trong xóm nhìn bà, kẻ thì phì cười, người lắc đầu. Ôi, đẹp quá nữ hoàng ạ.

Nhưng đời nó công bằng lắm, bà càng giàu thì thằng cu Rác càng không ngoan. Cái vinpearl nha trang thằng ngày nào đỏ hỏn trên tay, nay đã 15 – 16, mặt lấm tấm mụn dật thì. Nó càng lớn, tâm tính càng lạ, lầm lầm lì lì, chả để ý ai, ai nói gì cũng mặc. Ngày trước đi học về là chào hết người này người kia, nay đi về chả buồn nhìn ai, có ai cười với nó, nó cũng như không thấy, lờ đi rồi về nhà nhốt mình trên phòng. Người ta nhìn, chửi thầm trong bụng, “mẹ cái thằng mới bây lớn đã khinh người.” 

Nếu bạn là người quan tâm Công nghệ hãy thường xuyên quay trở lại http://phukiennam.info để cập nhập nội dung hữu ích nhé !

Leave a Reply