Nếu nó đã háo hức muốn đi thế thì anh cứ cho nó đi

Nếu nó đã háo hức muốn đi thế thì anh cứ cho nó đi. Khi nào, nói dại mồm dại miệng, chẳng may anh có trái nắng giở trời thì đã có vợ chồng tôi và các cháu bên này chăm sóc. Anh cứ yên tâm lo cho cháu nó vui vẻ lên đường.

Thế là anh Phúc lên máy bay đi du học tận trời Âu. Thời gian đầu anh năng gửi thư về nhưng rồi những lá thư thưa dần. Kỳ nghỉ hè năm thứ nhất anh có về thăm nhà. Từ năm thứ hai anh chỉ viết thư kể về những vùng nghỉ mát "thiên đường" của thế giới mà anh phải tranh thủ đến cho biết kẻo sau này học xong về nước lại chẳng có dịp đến. Năm thứ năm, tin vui về lễ tốt nghiệp được gửi về cùng với tin anh đã làm lễ thành hôn với một cô gái Đức. Và như vậy là anh có quyền ở lại để đi làm kiếm Đê-mác sống ung iphone 5 xach tay dung rồi sẽ gửi về cho bố. Lá thư viết chan chứa niềm vui vậy mà đọc nó ông Trác đã khóc ròng đến phát ốm. Nhìn cảnh ông Trác nằm co quắp nhìn trừng trừng vào xó tường, không ăn không uống ba tôi đã phát hoảng phải viết ngay thư cho anh Phúc. Nhận được thư ba tôi, anh Phúc buộc phải thu xếp về thăm nhà. Có lẽ nếu không có chuyến trở về này, ông Trác sẽ cứ nằm héo mòn đến chết.

Anh Phúc về một mình. Anh hùng hồn tuyên bố ngay khi về tới nhà là kỳ này đón bố sang sống luôn ở Đức. Giờ với đồng lương kỹ sư anh dư sức nuôi bố sống ung dung cho đến cuối đời. Mọi người mừng rỡ chúc tụng ông Trác. Ông giờ đã nguôi ngoai nhưng vẫn chẳng thấy vui. Ba tôi dường như đã đọc được ý nghĩ của ông. Ba đề nghị với anh Phúc:

– Đằng nào Phúc cũng nhường lại  căn phòng nhà cháu thuê của Nhà nước. 

Bài viết bạn đang xem trong chuyên mục Mẹ và Bé tại website http://phukiennam.info

Leave a Reply