Mỗi lần về nhà là anh lại bị mẹ hỏi han, trách móc

"Cô gái ấy vẫn đang được cấp cứu, còn anh lại nằm ngủ được cơ đấy?" Hóa ra đó là một cô y tá, khẩu trang che khuất gần hết khuôn mặt, nhưng anh vẫn nhận ra thái độ tức tối của cô ấy với anh.

"Xin… xin lỗi cô. Tôi mệt quá. À phải rồi, vợ sắp cưới của tôi sao rồi ạ?" Lúc này anh chợt nhớ ra, đây mới là hiện thực.

"May là anh vẫn còn nhớ. Cô ấy đang được cấp cứu. Thế nào, bố mẹ van chưa đến à?" Cô ý tá quay đầu youcam makeup nhìn và hỏi một cách lạ lùng.

"Bố mẹ cô ấy ở xa nên chưa đến kịp. Tôi đã gọi cho bố mẹ cô ấy lúc ở trên xe cấp cứu." Anh thật thà trả lời. Giờ anh mới nhớ là mình quên không nói cho mẹ biết chuyện này. Có thể là lo sợ, từ sau khi sống độc lập anh luôn cố gắng ít đến chỗ mẹ, thậm chí cả những ngày lễ tết bắt buộc phai tải photo grid có mặt anh cũng không muốn đến.

Mỗi lần về nhà là anh lại bị mẹ hỏi han, trách móc. Quan hệ của hai người chẳng giống mối quan hệ mẹ con thông thường mà giống như mối quan hệ giữa cấp trên và cấp dưới.

Từ lúc hiểu biết, anh đã không có khái niệm về bố. Cuộc sống của anh cứ từng bước đi lên theo sự sắp đặt và kế hoạch của mẹ. Năm lên sáu tuổi anh đã hỏi mẹ về bố, nhưng bị mẹ mắng cho một trận. Từ đó anh không bao giờ dám nhắc đến bố trước mặt mẹ. Trong lòng anh mẹ và bố là một người.

Nếu mẹ biết chuyện này không hiểu sẽ có phản ứng gì?

Sau khi suy nghĩ cẩn thận, anh quyết định gọi điện cho mẹ.

"Sao? Sao mà sơ ý thế? Mẹ đã nói rồi, Mỹ Quyên vô tâm lắm, sang đường rồi cũng có lúc bị đâm! Con không sao chứ?" Lời của mẹ khiến anh thấy ấm lòng lên nhiều. 

Nội dung bạn đang xem còn rất nhiều trong chuyên mục Nhà đất, nếu bạn quan tâm nhiều chủ đề hơn vui lòng truy cập http://phukiennam.info

Leave a Reply