Long Tiểu Hoa nhích mông, cảnh giác ngồi xa hắn ra một chút

Cung Diệu Hoàng không hề vội vã. Hắn vừa xếp ván mạt chược mới vừa cười quái dị. Mọi người đều nghĩ rằng hắn có lòng nhân hậu muốn tha cho tiểu thẩm thẩm của mình nên mới chuẩn bị ván mới. Nhưng hắn đã bắt được nàng rồi thì phải trêu đùa chứ. Hắn nhướng mày hỏi:

– Cô và người ta đến mức nào rồi?

– Cái gì?

– Giả ngốc ư? – Hắn cười rồi hỏi lại lần nữa: – Cô và Thập cửu thúc nhà ta đến mức nào rồi? Tiểu vương nói chuyện khuê phòng ấy.

– Xì!

– Chẳng phải nếu không nói thật thì sẽ phải mạo hiểm nghe sai khiến sao? Tốt nhất là nói thật đi. – Đối phó với kẻ mặt dày này thì mạo hiểm sẽ không có tác dụng, chỉ có nói thật mới có thể khiến nàng lộ rõ nguyên hình.

– … – Sao nàng lại nghĩ ra cái trò chơi nói thật hay mạo hiểm này chứ? Thế này thì đúng là đem đá mà tự đập vào chân mình rồi.

– Kẻ thua phải làm theo yêu cầu của người thắng. Cô nói đi.

Long Tiểu Hoa hậm hực, không cam lòng giơ ngón tay chỉ lên môi mình.

– Tốt lắm! – Cung Diệu Hoàng lim dim nhìn đôi môi đã bị người khác chà Condotel Trần Phú đạp, cắn chặt răng, ánh mắt như dừng lại ở đó một lát rồi mới dời tới nơi khác.

Long Tiểu Hoa nhích mông, cảnh giác ngồi xa hắn ra một chút:

– Tiểu vương gia nhìn gì thế?

– Tốt nhất là cô nên nói thật. Nếu không thì tiểu vương sẽ dóc xương cô đấy.

– Tôi không phải là người vô nguyên tắc. Tôi tuyệt đối không nói dối.

– Tốt lắm! Đến lượt cô đánh.

Một cạm bẫy mới lại được giăng ra. Hắn vừa nói vừa đập quân mạt chược. 

Chủ đề Việc làm bạn có thể cập nhập thường xuyên tại website http://phukiennam.info

Leave a Reply