Lễ hội phương Nam (P11)

Chùa Bà Thiên Hậu Thánh Mẫu ở ngay tại trung tâm thị xã được các bang hội người Hoa xây dựng http://phophukien.org/danh-muc-san-pham/tui-xach-nam-thoi-trang/tui-ipad/ vào khoảng đầu thế kỷ 20, được trùng tu lại vào năm 1923. Theo truyền tích, Bà Thiên Hậu có tên là Lâm Mỵ Châu, quê huyện Bồ Điền, tỉnh Phúc Kiến, sinh vào đời nhà Tống ở Trung Quốc. Một hôm, khi đang ngồi sau khung cửi dệt vải, Lâm Mỵ Châu bỗng dừng tay thoi, rồi nói với mẹ rằng cha và anh của nàng đang gặp nạn ở ngoài biển khơi. 

Thần tích Bà Thiên Hậu

Nghe con nói, http://www.shopconverses.com/giay-converse bà mẹ bàng hoàng nhưng vẫn chưa tin hẳn. Mấy ngày sau, hai người con trai mình trần, tay không, sống sót trở về, còn người cha thì mất tích. Từ đó, nàng Lâm Mỵ Châu dần dần tiên đoán về thời tiết, gió bão trên biển khơi giúp cho ngư dân thoát được nhiều cơn hiểm nghèo. Vì yểu mạng, nàng chết vào tuổi ngoài 20, sau đó rất hiển linh. Truyền thuyết dân gian trong giới người Hoa Phúc máy cắt sắt Kiến kể lại rằng Bà thường khoác bộ y phục màu nâu, bay lượn trên biển để cứu những thuyền tàu trong lúc lâm nạn.

Do công đức này, về sau, vua Khang Hi đời nhà Đại Thanh phong chức Thiên Hậu Thánh Mẫu và được nhân dân vùng ven biển Phúc Kiến (Trung Quốc) tôn thờ như là bậc hiển thánh. Những người Hoa thiên cư sang Việt Nam từ các thế kỷ qua đa số đều vượt biển. Trong cuộc hành trình dài ngày ở ngoài khơi với thuyền mong manh, họ thường khấn vái Bà Thiên Hậu mong bà phù hộ độ trì cho được “xuôi buồm, thuận gió” và “đi đến nơi, ưề đến chốn”. Trong quá trình định cư tại miền Đông Nam bộ, trên vùng đất mới đang còn khai phá vào khoảng 300 năm trước đây, những người Hoa thuộc các bang hội Quảng Đông, Triều Châu, Phúc Kiến, Hẹ làm ăn ngày một phát đạt và ổn định. Tin rằng nhờ công ơn của Bà Thiên Hậu phù hộ, họ lập ra một cái chùa để thờ Bà.

Ở đây, thật ra phải nói là một cái đình mới đúng nghĩa vì không có thờ tượng Phật, không có sư sãi, không có tụng kinh, gõ mõ. Trong các ngày lễ, ngày vía vật cúng đều mặn (thường có nhiều heo quay), nhưng do quen miệng, người Hoa lẫn người Việt đều gọi là chùa. Một nơi thờ tương tự, với thần tích là một người con gái lâm nạn ở ngoài biển, sau hiển linh được ngư phủ tôn thờ ở thị trấn Long Hải, người ta gọi là dinh (Dinh Cô) không gọi là chùa.

Bài viết bạn đang xem trong chuyên mục Tin tức tại website http://phukiennam.info

Leave a Reply