Không phải cậu trời

Tam niên chi hiếu dĩ hoàn

Thập phần chi trung vị tận.

(Đạo hiếu ba năm đã trọn. Chữ trung mười phần chưa xong).

Nói xong, Quán dặn chủ nhà: “Phiền ông sau này con ta lớn lên, bảo nó viết hai câu đó dán lên bàn thờ, thờ ta. Chủ nhà vâng dạ, rồi bái biệt ông, đậy nắp quan tài và lấp đất lên.

Những người chứng kiến cảnh đó lấy làm thương cảm. Có người khóc, thương tiếc một con người trung nghĩa, lại có người cho là gàn dở, chẳng thức thời, mẫn thế, chết vì những thứ quần thể thao không đáng chết. Chỉ có một người dáng vẻ học trò khi đi qua, nhìn thấy cảnh ấy liền than: “Tiếc thay, tiếc thay… Thời buổi vua không ra vua, tôi không ra tôi, thầy chẳng ra thầy, trò chẳng ra trò… Lòng người loạn ly… Biết làm sao đây!”

Sau khi nhậm chức trấn thủ Sơn Tây, Nguyễn Trang đưa cả gia quyến vào phủ, ban tước lộc cho những người mình đã chịu ơn. Có người báo cho Trang biết chuyện Lý Trần Quán, Trang cười:

“Người như ông ấy thời nay không còn nữa đâu!

Các ngươi mau đi thắp cho ông ấy nén iphone 5 gia re nhang.”

Rồi Trang ra đứng giữa phủ đường, nói: “Con người ta sinh ra để làm gì? Để sống. Sống mà không có ích cho mình, cho gia đình mình, cho quê hương bản quán nơi mình sinh ra thì sống để làm gì? Ông ấy chết là phải. Chết vì một chút hư danh!”

Nhà vườn Sóc Sơn, 2009. 

Cậu Trời

– Cậu Trời! Bà con ơi, chạy đi, cậu trời đến!

– Ha ha ha! Chúng tao cũng là cậu trời đây! Ha ha ha!

Không phải cậu trời! Chúng chỉ là tay chân, là những kẻ coi trời bằng vung, được cậu trời che chở. Chúng kéo nhau vào hàng bánh đúc, ăn, vứt lá ra đường, rồi cả bọn đứng dậy cười ha ha, mua laptop cu gia re không ai dám hỏi tiền chúng, đụng đến tay chân cậu trời là đụng đến cậu trời, ai dám!

Người dân kinh thành Thăng Long sợ cậu trời như sợ cọp. Cậu trời chỉ có một, nhưng những kẻ được cậu trời che chở thì nhiều vô kể. Xe ngựa của chúng chạy nghênh ngang trên đường. Chúng xả rác, xả bụi, xả… thôi thì đủ thứ. Chúng bảo kê cho người này, cướp giật của người khác… Người dân lương thiện chẳng ai dám hé răng. Chúng được cậu trời che chở. Cậu trời lại được nhà chúa che chở. Lớ xớ là ăn đòn, là mất nhà, mất đất, là bị kết tội mưu phản, bị tống vào ngục. Kêu trời ư? Trời là của các cậu trời, còn biết kêu ai! Người ta sợ cậu trời là phải. 

Chúng tôi thường xuyên update nội dung liên quan đến Việc làm tại đây và còn rất nhiều tại website http://phukiennam.info

Leave a Reply