Hôm sau tôi làm bữa cơm chia tay U Hương

Thôi , cô để tôi đi sang nhà chú phóng viên báo quân đội bạn chú Kha.Nhà ấy cũng neo đơn. Chồng thì cứ theo mặt trận đi suốt, vợ một nách hai đứa nhỏ lại nheo nhóc ốm đau.Tôi phải sang đấy đỡ đần họ một tay để yên lòng người ra trận .”

Hôm sau tôi làm bữa cơm chia tay U Hương, cứ như phải chia tay một người thân đi xa.Nhìn cảnh U khoác chiếc tay nải tòn ten lên vai ra đi,tôi thấy thương U đến nao lòng.U như con thuyền không bến đỗ.Cả đời U lênh đênh với nỗi đau đáu trông chờ ngày đất nước hòa bình thống nhất để gặp lại chồng con. Nhưng thật tội nghiệp cho U. Cái ngày trông đợi ấy đến thì U không còn nữa.

Hà Nội 1972 – 2012

N – T – V – A

Đứa con người lính

Truyện ngắn

Nguyễn Thị Vân Anh

Nhạn khoác chiếc ba lô xinh xinh có gắn con gấu trúc bông lên vai và hăm hở bước ra cổng toà soạn.Một người đàn bà tiều tuỵ tay ôm một bọc giấy tờ thu mua do cu đứng rụt rè bên cánh cổng nhác thấy Nhạn vội chạy tới níu chặt tay cô:

– Cô ơi, có phải cô là nhà báo ?

– Vâng, bác cần gì ạ ?

– Cô ơi, tôi cầu xin các nhà báo hãy cứu con tôi….

Giọng nghẹn lại, người đàn bà bật oà lên nức nở và như sắp khuỵu xuống .Nhạn vội đỡ người khách tội nghiệp  và đưa vào phòng tiếp khách.Đón lấy chén nước Nhạn đưa, uống cạn giây lâu rồi bà ta mới lắng được nỗi phẫn uất đang đầy ứ trong lòng để bình tĩnh kể lại đầu đuôi câu chuyện:

– Cô ơi, con tôi, thằng con trai độc nhất của tôi từ linh kiện máy tính cũ bé đến giờ nó vẫn là đứa con ngoan, hiền lành .tử tế với tất cả mọi người.Vậy mà sao nó lại bị người ta buộc tội một cách oan ức như thế, trời ơi! 

Bài viết trong chuyên mục Game thủ được cập nhập hàng tuần, để tham khảo thêm thông tin vui lòng truy cập http://phukiennam.info

Leave a Reply